Cốp nói cuối cùng, nhẹ nhàng bâng tất tật nhưng mà lại tiễn chân theo một tí

Câu nói cuối cùng, nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lại mang theo một chút móc máy như thể châm chọc, khi hai người ở riêng với nhau, giọng điệu của Chu Diễn Chiếu bao giờ cũng như thế. Chu Tiểu Manh mím chặt hai môi lại, cốc sữa uống buổi sáng vẫn ứ nghẹn trong lồng ngực, cô cảm thấy mình say xe   lap dat camera tai ha noi   rồi.

Đèn đỏ.

&Ldquo;Két!” Xe thình lình phanh gấp, sắc mặt Chu Tiểu Manh càng thêm nhợt nhạt, cảm thấy dạ dày sôi trào lên như biển động sóng cồn. Cô luống cuống ấn hạ cửa kính xe xuống, định hít thở chút không khí, nhưng cửa kính vừa hạ được chừng một phân, Chu Diễn Chiếu đã nhanh tay nhanh mắt nhấn nút khóa lại. Cửa kính xe lập tức nâng về vị trí cũ, kín mít không một khe hở, cửa xe cũng tự động khóa lại. Chu Diễn Chiếu lật tay quạt cho Chu Tiểu Manh một tát. &Ldquo;Bốp!” Cái tát vừa mạnh, vừa tàn   lap dat camera tai ha noi gia re   nhẫn.
Lap dat camera tai ha noi chinh hang
Chu Tiểu Manh bị đánh đờ người ra, bấy giờ mới nhớ ông Chu Bân Lễ xảy ra chuyện, chính vì khi dừng đèn đỏ ở ngã tư, ông hạ cửa kính xe xuống hút thuốc, nên mới bị súng bắn tỉa nhắm trúng đầu. Từ đó trở đi, khi Chu Diễn Chiếu ở trên xe, không bao giờ anh ta cho hạ cửa kính chống đạn xuống. Hôm nay cô đúng là lú lẫn thế nào, mới quên mất điều đại kỵ này.

Cô bưng bên má nóng rát, không dám chảy nước mắt. Nhìn bộ dạng ấy của cô, Chu Diễn Chiếu có vẻ khá hài lòng, anh ta vươn tay ra, ngón trỏ man mát nâng cằm cô lên, quan sát vết ngón tay đang nhanh chóng sưng phù lên trên mặt cô, nói: “Một cái tát một vạn đồng, em ngủ với anh một đêm mới có năm nghìn, so ra thì khích cho anh đánh em một tát còn có lợi hơn đây.&Rdquo;

Chu Tiểu   lap dat camera   Manh cắn chặt môi, cố gắng kiềm chế cơn kích động muốn bổ nhào tới bóp cổ Chu Diễn Chiếu. Nếu cô có bất cứ phản ứng gì, chỉ tổ làm bùng lên cơn giận dữ của anh ta, chẳng thà cứ im lặng nhẫn nhịn cho xong. Nhưng rõ ràng, Chu Diễn Chiếu không có ý định bỏ qua cho cô: “Đêm qua năm nghìn, tính cả một vạn vừa nãy, tháng này em kiếm được của anh năm sáu vạn đồng rồi, xem ra tiền chữa bệnh của mẹ em tháng này lại có chỗ trông cậy rồi.&Rdquo;

Hai hàng mi Chu Tiểu Manh khẽ run, kiên quyết đẩy ngấn nước trong đáy mắt vào lại bên   lap dat camera tai ha noi   trong. Quy định của Chu Diễn Chiếu là, khóc một lần sẽ khấu trừ ba nghìn đồng, nên cô không thể khóc được. Cô   lap dat camera tai ha noi gia re   đưa những ngón tay run rẩy nắm chặt quai cặp sách, cái quai bằng vải bò bị cô nắm đến ẩm cả ra. Cô muốn cuộn mình lại theo bản năng, tốt nhất là rúc vào một góc không ai trên thế gian này nhìn thấy được. Nhưng họ đang ở trên xe, cô còn thắt dây an toàn, không nhúc nhích gì được. Dẫu cô có cố gắng hết sức, chẳng qua cũng chỉ thu mình sát vào phía cửa xe một chút, cách anh ta xa thêm vài xăng ti mét mà thôi.

Nhưng động tác khẽ khàng ấy cũng kích thích Chu Diễn Chiếu, anh ta giơ tay túm lấy gáy cô, cúi người hôn lên môi cô. Chu Tiểu Manh không dám từ chối, để mặc cho anh ta ngang ngược tách đôi môi mím chặt của cô, thỏa sức chiếm đoạt. Nụ hôn của anh ta xưa nay vẫn đầy mùi máu tanh, hôm nay lại cắn vào đầu lưỡi cô. Chu Tiểu Manh đau đến nỗi toàn thân run lên, bấy giờ Chu Diễn Chiếu mới buông cặp môi hơi sưng của cô ra, hơi nhích ra một chút, nhưng lại ghé vào vành tai cô, cắn một cái, không   lap dat camera tai ha noi chinh hang   mạnh cũng không nhẹ: “Hay là, chúng ta đặt lại quy định nhỉ, được không?”

Hơi thở ấm nóng của anh ta phả vào cổ cô, giọng nói nỉ non, tựa như lời thì thầm của cặp tình nhân: “Hai năm nay vật giá leo thang dữ quá, một đêm   lap dat camera tai ha noi   năm nghìn đồng, mấy cô đầu bảng ở hộp đêm cũng phải hơn cái giá này rồi, huống hồ em là em gái anh, anh cũng không nỡ để em thiệt thòi… chúng ta đổi thành… năm nghìn một lần được không? Không khéo một đêm em có thể kiếm được hai ba vạn đấy.&Rdquo;

Đêm qua anh ta quả thật đòi hỏi quá nhiều, Chu Tiểu Manh biết rõ có cầu xin cũng chẳng khiến anh ta mủi lòng, nhưng bấy giờ đang khi nước sôi lửa bỏng, cô thực sự không còn chút sức lực nào nữa, chỉ biết khóc thút thít, vô vọng ngoảnh mặt đi, nói một câu