Lệ Minh Nguyệt thở dài, đưa mắt đẫm lệ nhìn chàng nói:
- Anh không nói dối đấy chứ! Chẳng lẽ anh không biết gì?
Thời Thiếu Côn buồn rầu đáp:
- Lòng tôi lúc nào cũng chân thật. Tôi nghĩ rằng, chính tôi đã bị...
Lệ Minh Nguyệt đấm vào vai chàng, giằng luôn mấy cái nói lớn:
- Anh đã làm tâm hồn tôi bị giày vò đau khổ, tôi có điều gì thua sút không bì kịp con tiện tỳ họ Bạch hay sao?
- Ồ, đâu có phải vấn đề lựa chọn hay sao sánh, đây chỉ... Chẳng qua là duyên số mà thôi.
Lệ Minh Nguyệt bỗng phá lên cười khanh khách, một giọng cười chứa đầy nước mắt, nghe tử vi 2014 qua cũng lạnh cả tâm hồn. Nàng rít lớn:
tu vi 2014- Duyên số, lúc nào cũng đổ thừa cho duyên số, chứ không phải tự mình muốn thế sao?
Rồi nàng hỏi thêm:
- Anh có nhớ tôi đã nói với anh những gì khi còn ở Nghênh Xuân các tại Vô Nhân cốc không?
Lúc bấy giờ Thời Thiếu Côn đang ở trong tình trạng dở khóc dở cười, khó bề giải thích ngay cho thỏa đáng được.
Sở dĩ trước kia chẳng qua vì muốn cứu tánh mạng nàng khỏi bị Chí Tôn giáo chủ hạ sát nên bất đắc dĩ phải nói cho qua chuyện. Cứ theo ý chí thông minh của Lệ Minh Nguyệt tất nhiên nàng cũng thừa biết đó chỉ là lời quyền biến nhất thời, tại sao cứ bo bo cho là sự thật rồi tìm mọi cách bắt buộc mình như thế.
Chàng lại nghĩ thêm:
- “Nàng đã có lòng trộm nhớ thầm yêu mình nên mới cho đó là lời nói thực, quả thật tu vi 2014 tuoi mao rắc rối. Cứ như sắc đẹp tuyệt vời của nàng, với bộ óc thông minh quán chúng của nàng, thật cũng là người hiếm có. Được một người vợ như nàng, đối với ta là một diễm phúc lớn lao rồi. Nhưng vì hoàn cảnh của mình, vừa đúng khi gần chết lại gặp gỡ Bạch Thái Vân, tu vi 2014 được nàng dùng “Âm dương tam dịch” cứu sống, rồi thêm việc tham luyện “U Hạo thần công” nên mới đi đến chỗ kết thành chồng vợ. Lệ Minh Nguyệt cũng là một mẫu người lý tưởng xứng đáng, hết dạ yêu mình, đáng tiếc lúc này mình mới hay biết và khi hay biết ra thì đã cùng Bạch Thái Vân trót lỡ ván đóng thành thuyền rồi”.
Nhưng chàng bỗng nhớ lại câu nói của Chu Diệp Thanh là chỉ cần nhún nhường, chiều chuộng, tỏ lòng mến yêu để thỏa mãn cái tâm lý kiêu căng và lòng tự ái của nàng thì có thể sẽ thoát thân một cách dễ dàng được.
Nghĩ đến đây chàng thở dài một tiếng rồi nói nhỏ:
- Cứ như tài sắc tuyệt luân của cô nương, ngay từ lúc mới sơ ngộ tôi đã đem lòng kính mến. Thế rồi về sau...
Lệ Minh Nguyệt hỏi ngay:
- Tôi chỉ muốn anh xác nhận lại lời nói khi còn ở trong Vô Nhân cốc, trước mặt Chí Tôn. Có phải anh đã nhận rằng “hai đứa cùng trót thề nguyền kết duyên tơ tóc trăm năm, ví dù sông cạn đá tử vi 2014 mòn, cũng không bao giờ thay lòng đổi dạ” hay không?
- Đúng như vậy, nhưng...
- Khỏi cần “nhưng” nữa! Lời nói của tôi giữa công chúng, ai ai cũng đều nghe thấy hết, rồi thời gian sau anh lại dẫn con tiện tỳ họ Bạch lù lù về đây. Anh có tưởng tượng đã gây một ảnh hưởng thế nào đối với tình cảm và cảm xúc của tôi không? Nếu ở tu vi 2014 địa vị tôi anh có thể chịu đựng nổi không?
Nàng càng nói càng đay nghiến, lời nói đượm vẻ u buồn uất hận. Thời Thiếu Côn nghe thấy cũng rạo rực trong lòng. Lúc ấy một mùi hương thoang thoảng qua mũi một cách nhẹ nhàng, tiếng nàng thêm ngây ngất đê mê.
Lời nói của nàng không phải là không có lý, Chí Tôn giáo chủ vì tin nơi lời nói của chàng nên mới tha chết cho Lệ Minh Nguyệt, xem nàng như người vợ chưa cưới của chàng rồi. Huống chi ngày nay Lệ Minh Nguyệt đã trở thành đệ tử của Chí Tôn giáo chủ, mà chàng lại âm thầm kết nghĩa vợ chồng cùng Bạch Thái Vân, thì nàng làm sao chịu đựng nổi?
Bao nhiêu tử vi 2014 cảm nghĩ ấy đã khiến chàng hiểu hoàn cảnh của Lệ Minh Nguyệt, và chàng có ý tưởng nếu được cùng nàng kết thành chông vợ, thật là hạnh phúc một đời.
Chàng ngậm ngùi lẩm bẩm:
- Muộn rồi. Chỉ trách chúng mình vô duyên.
- Không! Không muộn đâu.
- Sao lại không muộn.
- Tôi chỉ cần hỏi anh quả có thực lòng yêu tôi không?
Thời Thiếu Côn xúc động mãnh liệt, nhìn nàng nói:
- Có, nhưng chỉ có điều...
- Được rồi, khỏi nhưng gì hết! Anh đã thật lòng yêu tôi, tại sao chúng ta không thể cùng nhau kết thành chồng vợ tới bạc đầu! Anh có muốn như vậy không?
- Muốn, nhưng...
- Ấy, lại nhưng mãi... Xin hỏi lại lần nữa. Những điều vừa nói ra có phải thật từ đáy lòng anh hay không?
- Anh dám chỉ đất nhìn trời thề thốt quyết đoán những điều vừa nói là do tự đáy lòng chân thật phát tu vi nam 2014 ra. Nhưng...
Lệ Minh Nguyệt từ trong lòng chàng vùng dậy, lau nước mắt, nét mặt tươi cười nói:
- Nếu vậy, em đã trách oan anh rồi.
- Không, chính anh đây cũng không tối với em, quả thật là đáng tội.
- Thôi việc đã qua rồi, chẳng nên nhắc lại làm chi nữa, để nó lãng quên với dĩ vãng. Bây giờ chúng mình nên bàn tính chuyện tương lai.
- Chuyện tương lai ư?
Thời Thiếu Côn giật mình lắp bắp:
- Còn tương lai gì nữa? Câu chuyện đã như vậy thì chúng mình chỉ còn hẹn lại kiếp sau.
Lệ Minh Nguyệt cười dài nói:
- Kiếp sau mù mịt biết đâu mà hứa hẹn. Chúng mình chỉ có tính được trong kiếp này. Điều cốt yếu nhất là anh thực lòng yêu em và em cũng thực lòng yêu anh.